Có những ngày bình minh chỉ là gam màu xám

Mỗi buổi sáng thức dậy, tôi lại phải đeo lên một chiếc mặt nạ mới. Một nụ cười gượng gạo, một ánh mắt giả vờ rạng rỡ - tất cả chỉ để che giấu một tâm hồn đang rỉ máu bên trong. Trầm cảm như một người bạn không mời mà đến, ngồi đó, im lặng nhưng nặng nề đè lên từng nhịp thở của tôi.

Có những ngày, mọi thứ dường như đều được bọc trong một lớp màng xám xịt. Màu sắc trở nên nhạt nhòa, âm thanh trở nên xa xăm, và niềm vui - dù là nhỏ nhất - cũng trở nên xa vời đến không thể với tới. Tôi vẫn đi làm, vẫn cười nói, vẫn sinh hoạt như một "người bình thường". Nhưng đằng sau những cử chỉ đó là một cuộc chiến không ngừng nghỉ với chính bản thân mình.

Đêm đến là khoảng thời gian khó khăn nhất. Khi thế giới chìm vào giấc ngủ, những suy nghĩ đen tối lại ùa về như thác lũ. Tôi nằm đó, mắt mở trừng trừng nhìn trần nhà, đếm từng giây trôi qua. Những viên thuốc ngủ trở thành người bạn đồng hành không thể thiếu - chúng không chữa được nỗi đau, nhưng ít nhất còn cho tôi vài giờ tạm quên trong giấc ngủ sâu.

Có những lúc, tôi tự hỏi liệu mọi người có nhận ra không? Nhận ra rằng sau những câu đùa vui là một tâm hồn đang gào thét. Nhận ra rằng đằng sau những "tôi ổn" là cả một đại dương nước mắt. Nhận ra rằng mỗi nụ cười là một nỗ lực không nhỏ, một chiến thắng nhỏ trong cuộc chiến với căn bệnh vô hình này.

Thuốc men đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi. Mỗi viên thuốc như một lời hứa về một ngày bình yên hơn, dù chỉ là tạm bợ. Tôi học cách chấp nhận rằng đây là một phần của hành trình, học cách không tự trách mình vì phải phụ thuộc vào chúng.

Nhưng giữa những màn đêm dài dằng dặc và những ngày xám xịt ấy, tôi vẫn cố gắng tìm kiếm những tia sáng nhỏ nhoi. Có thể là một cốc cà phê ấm vào buổi sáng, một tin nhắn quan tâm từ người thân, hay đơn giản là việc tôi vẫn có thể thức dậy và đối diện với một ngày mới. Mỗi bước đi nhỏ, dù chập choạng, vẫn là một bước tiến về phía trước.

Trầm cảm không phải là điều tôi chọn lựa, nhưng nó đã dạy tôi về sức mạnh của sự kiên nhẫn và lòng can đảm. Mỗi ngày tôi vẫn chiến đấu, vẫn hy vọng, và vẫn tin rằng đâu đó, sau những đám mây đen kia, vẫn có những tia nắng đang chờ đợi.